Friday, March 1, 2013

Gặp gã SV sát nhân, say mê tình dục

ke toan may la gi,kiem tra ten mien quoc te,ket qua xo so mien trung

"Sau này nếu không được sống, tôi cũng chẳng oán trách ai. Tôi làm thì tôi chịu, tội ác của tôi không thể lượng thứ. Nhưng còn một thời cơ được sống tôi vẫn muốn níu giữ".

Một tuần sau khi bản án cao nhất được tuyên cho Hoàng Hữu Hùng kẻ thủ ác gây ra vụ trọng án gây xôn xang dư luận TP Yên Bái (Yên Bái) cách đây không lâu - tôi nhận được điện thoại của ông Hoàng Hữu Hà, cha đẻ Hùng. "Chị có cách nào cứu con trai tôi không, cháu còn trẻ người non dạ, tội ác của nó chưa đến mức phải nhận bản án cao nhất...", người đàn ông ấy nói với tôi bằng một giọng vô vọng, sự tự tín trước đó vài ngày đã biến mất. bác mẹ nào mà chẳng xót thương con, tôi đồng cảm và sẻ chia với nỗi đau mất con của ông Hà, nhưng không tán thành với cách biện hộ của người cha ấy. Dẫu là vô tình hay cố ý thì sự nuông thái quá của ông Hà cũng là nguyên cớ khiến Hùng đi từ sai trái này đến sai trái khác và rồi phải trả một giá đắt như ngày bữa nay?

Từ lúc Hùng bị tuyên phạt tử hình, nhà ông Hà như có đám, vợ ông ngất lên ngất xuống, vật vã chẳng thiết gì ăn uống còn ông thì cũng già xọm hẳn đi. Ông Hà sập sùi: "Con trai tôi là đứa hồn hậu, ngoan ngoãn. Từ bé đến lớn, nó chẳng đánh nhau với ai bao giờ... Hành động của cháu chẳng qua là do bộc phát!. Lúc trước, tôi cứ nghĩ tội của cháu chắc đi tù khoảng hơn chục năm rồi sẽ được trở lại với cộng đồng, chẳng ngờ".

Sự ấu trĩ về nhận thức, sự thiếu hiểu biết về luật pháp của người cha ấy khiến tôi cảm thấy đau xót. Ông Hà chua xót khi sắp phải mất đi cậu con trai mà ông ta rất đỗi thương yêu, nhưng ông ta quá ích kỷ khi quên mất nỗi đau của những đứa con mất mẹ, người chồng mất vợ và một mái ấm gia đình đột nhiên tan đàn xẻ nghé... nguyên cớ bắt nguồn từ tội ác do con trai của ông ta gây nên?

- Đã bao giờ ông đặt mình vào vị trí và cảnh ngộ của những người nhà trong gia đình người bị hại? tôi đột ngột cắt ngang câu nói của ông Hà.

Tôi biết con trai tôi đã sai... nhưng hành động của Hùng chỉ mang tính bộc phát, tạm, bản tính nó không phải là đứa như vậy. Ngừng một lát ông Hà đáp.

- Đây không phải là lần đầu Hùng phạm tội?

Vâng, trước đó Hùng từng có một tiền án tội giao hợp với con trẻ, bị TAND quận Ba Đình (Hà Nội) tuyên án 36 tháng nhưng cho hưởng án treo, thời kì thử thách là 5 năm.

- tức là khi gây ra tội ác đặc biệt nghiêm trọng này, Hùng chưa hết thời kì thử thách?

Đúng như vậy, ông Hà đáp. Lúc đó, Hùng còn trẻ người non dạ... Ông Hà luôn tìm cách biện bạch cho con trai của mình...

- "Dạy con từ thủa còn thơ...." phải chăng ông đã quá nuông Hùng để dẫn đến hậu quả như ngày bữa nay?

Hiện trường vụ án và hung phạm

Ông Hà không đáp thẳng vào câu hỏi của tôi. "Vì tôi chưa biết thờ phụng đúng cách nên con trai tôi không tránh được tai họa tày đình như thế này. Hùng có tướng khác người, nếu biết sớm thì cháu sẽ trở nên người hữu ích và làm rạng danh cho gia đình...", ông Hà nói với tôi nhưng cũng là để yên ủi cho chính mình. Khi rơi vào tuyệt vọng người ta thường tìm đến tôn giáo như một sự an ủi chung cục và ông Hà cũng vậy. Lý giải cho những lời nói của mình, ông Hà bảo con trai ông có đôi lông mày đặc biệt, đôi lông mày to, đậm và ở phần đầu thì cắt nhau sẽ làm nên nghiệp lớn...

Hoàng Hữu Hùng là con trai lớn của ông Hà, dưới Hùng còn có một người em trai, kém Hùng vài tuổi. Vợ chồng ông Hà là những người lao động hiền hành, chân chính nhưng nhờ thiệt thà, cần mẫn nên ở cao nguyên trắng Bắc Hà (Lào Cai), họ cũng vào hộ gia đình có của ăn của để. Cũng chính thành ra mà ngay từ nhỏ Hùng đã được ông Hà và vợ nuông, anh ta muốn gì được nấy... Khi những đám bạn cùng lứa phải nặng nhọc lần hồi từng bữa ăn, hết chăn trâu lại cắt cỏ thì Hùng chỉ có một việc độc nhất là cắp sách đến trường.

Vì thương con, ông Hà và vợ dồn hết nhiệt huyết cho cậu con trai học hành như để bù đắp cho sự thiếu hụt về tri thức của họ. Học hết phổ biến trung học, Hùng thi đỗ rồi về Hà Nội theo học tại một ngôi trường chuyên về lĩnh vực tin học. Mỗi tháng vài triệu đồng gồm cả tiền ăn và tiền học, đó là một khoản tiền không nhỏ đối với những người lao động như vợ chồng ông Hà. Song vì thương con, ông Hà và vợ đáp ứng mọi yêu cầu của Hùng. Cuộc sống thành phố ầm ĩ, Hùng vốn được nuông lại thiếu bản lĩnh bắt đầu sa ngã. Thay vì việc học tập, Hùng ngay lên mạng chát. Và lần Hùng dính tới pháp luật là vụ quan hệ tình cảm với một học sinh phổ biến trung học, đang ở tuổi vị thành niên.

Khi gia đình người bị hại đâm đơn tô cáo, Hùng vừa tròn 18 tuổi. Lúc ấy, ông Hà và vợ cũng cho rằng Hùng bồng bột, mới lớn và do yêu đương mà phạm tội nên chạy vạy khắp nơi, gặp gỡ gia đình người bị hại... xin cho Hùng được nhận hình phạt nhẹ nhất là được tại ngoại. "Thương cho roi cho vọt, ghét cho ngọt cho bùi", thay vì việc phải giáo dục Hùng, chỉ bảo Hùng biết đúng sai thì ông Hà lại luôn biện minh cho Hùng bằng ái tình mù quáng của một người cha...?

Tôi gặp Hùng vào một chiều đông âm u, trước thời điểm vụ án chuẩn bị được đưa ra xét xử vài ngày. Hơn 3 tháng trong trại, Hùng đã xác định được tâm lý nên tâm trạng khá ổn định song anh ta rất kiệm lời.

- Hôm đó Hùng cần tiền để làm gì?

Tôi cần để trả tiền thuê nhà nghỉ. Trước đó, tôi và bạn gái đã thuê một căn phòng ở trong 2 ngày...

- Hùng quen người bạn gái này được bao lâu?

Tôi quen được khoảng từ một đến 2 tháng, cô ấy học cùng trường với tôi, chúng tôi yêu nhau...

- cha mẹ Hùng biết mối quan hệ này?

Thực ra chúng tôi chỉ là bạn cùng trường, quý mến nhau thì tìm đến với nhau, tôi chưa xác định điều gì với cô ấy.

- Vậy những lần trước Hùng làm gì để có tiền ăn, chơi và bao bạn gái?

Tiền của bố, mẹ cho để đóng học thì tôi dùng để tiêu pha...

- Bố và mẹ Hùng có biết việc Hùng dùng tiền học phí và sinh hoạt hàng tháng để ăn chơi và sống trụy lạc như thế này?

Không, cha mẹ tôi nghĩ rằng tôi dùng tiền này để đóng học, Hùng đáp giọng ráo hoảnh.

- Hùng từng có một tiền án về hành vi giao hợp với con nít, vì sao vẫn nối sống một cách buông thả như vậy?

Hùng im lặng, không đáp câu hỏi của tôi.

- Từ một sinh viên y khoa, trở thành kẻ giết người, cướp tài sản, vết trượt khuyết điểm của Hùng bắt đầu từ cờ bạc và lối sống phóng túng?

Là do tôi suy nghĩ và nhận thức kém. Sau khi nhận giấy đuổi học, tâm lý tôi bị tác động mạnh, tôi muốn buông xuôi mọi thứ; Hùng đáp.

Sau khi được tại ngoại về hành vi giao hợp với con nít, Hùng bỏ học về Bắc Hà (Lào Cai) sinh sống một thời gian và đến tháng 11/2010 nối theo học tại trường Cao đẳng Y Yên Bái. Mỗi tháng một lần, gia đình vẫn đều đặn gửi cho Hùng gần 2 triệu đồng để ăn học. Để có được số tiền đó, bố và mẹ Hùng phải thắt lưng, buộc bụng hà tằn hà tiện gửi cho con. Họ luôn hy vọng rằng Hùng học hành tấn tới có thể trở thành một lương y toàn vẹn về tài, đức giúp bố, mẹ nương lúc tuổi già.

Sai lầm của cha, mẹ Hùng là ở chỗ này. Họ chỉ biết Hùng xin tiền là cho, còn cụ thể Hùng dùng tiền để làm gì, học hành thế nào thì họ cũng không biết. Hùng dành quờ khoản tiền để chơi cờ bạc và sau đó bị nhà trường đuổi học nhưng bố, mẹ Hùng cũng chẳng biết và chẳng hay. Và rồi điều gì đến sẽ phải đến... "Đói ăn vụng, túng làm liều", Hùng bắt đầu ăn cắp tài sản, ban đầu là của những người bạn quen biết. Vụ việc này bị phát hiện, Hùng sau đó bị bắt giữ nhưng được tại ngoại chờ thi hành án.

Vậy nhưng khi hồ sơ vụ án chưa kịp ráo mực thì đối tượng này lại nối phạm tội ác tày trời. Khoảng 9 giờ 30 phút ngày 9/11/2012, Hùng từ Lào Cai xuống Yên Bái chơi. Khi đến TP Yên Bái, Hùng rủ bạn gái cũng là một sinh viên cùng trường thuê một nhà nghỉ trên địa bàn ăn, ở với nhau như vợ chồng. Để có tiền trang trải cho khoản tình phí trên, Hùng nảy ý định phạm tội. 7 giờ 40 sáng 12/11/2012, Hùng đi bộ trên đường Nguyễn Thái Học thì phát hiện chị Nguyễn Thị Yên (bị hại của vụ án) ra khỏi nhà... Thấy dịp thuận tiện, Hùng liền lẻn vào nhà. Trong khi đang lục soát tài sản tại tầng 2, Hùng phát hiện thấy chiếc điện thoại di động của anh Đặng Duy Nam, con trai bà Yên để ở đầu giường liền cho vào túi. Hùng nối lục soát ở tầng hai và tầng một thì bà Yên đi từ bên ngoài về, Hùng sợ hãi liền nép vào trong cầu thang. Khi bà Yên đi đến gần đối tượng này bất ngờ dùng con dao nhọn mang theo người đe dọa bà Yên, sau đó liều lĩnh cướp đi mạng sống của người phụ nữ vô tội. Sau khi gây án, kẻ thủ ác vẫn thản nhiên lục soát nhà của người bi hại và lấy thêm được một chiếc ví, bên trong có 4,2 triệu đồng cùng một số giấy tờ tùy thân. Chỉ đến khi chồng của nạn nhân Yên trở về, đối tượng này mới sợ hãi bỏ trốn khỏi hiện trường vụ án...

- Vì sao lúc đó, Hùng lại bỏ trốn về nhà?

Vì tôi muốn gặp bố, mẹ tôi nói lời xin lỗi...

- tức là Hùng biết hành vi phạm tội của mình sẽ bị phát hiện?

Sau khi bỏ chạy khỏi hiện trường vụ án, tôi biết đã để quên chiếc điện thoại di động nên tôi nghĩ rằng trước sau gì tôi cũng sẽ bị Công an phát hiện... Tôi muốn về gặp bố, mẹ lần cuối và nói lời xin lỗi với những người đã sinh thành thử tôi.

- Vậy Hùng đã kịp nói gì chưa?

Tôi vừa vào đến sân thì cũng là lúc các anh Công an ập vào bắt giữ, tôi chưa kịp nói gì.

- Hùng có muốn nhắn gì cho bố, mẹ không?

Khi tôi nhắc đến mẹ, Hùng thoáng buồn nhưng tịnh anh ta không nhỏ một giọt nước mắt. "Tôi làm thì tôi chịu. Tôi chỉ xin bố, mẹ dung tha cho khuyết điểm của đứa con bất hiếu này...", Hùng nói với tôi. Những ngày đầu vào Trại tạm giam, Hùng trằn trọc chẳng được yên giấc. Đêm đêm cơn ác mộng hoảng hồn cùng những hình ảnh khuyết điểm cứ quay cuồng, ám ảnh trong đầu. Rồi Hùng lại nghĩ đến cha mẹ, nhớ đến mảnh đất quê hương nơi thấm đẫm những kỷ niệm tuổi thơ ấu. Vào những ngày Tết đến xuân về, nỗi nhớ đó còn nhân lên gấp bội phần. Những ngày này Hùng luôn nguyện cầu có một phép nhiệm màu ấy là Hùng được xét giảm án tử hình để có dịp làm lại cuộc thế...

"Sau này nếu không được sống, tôi cũng chẳng oán trách ai. Tôi làm thì tôi chịu, tội ác của tôi chẳng thể dung tha. Nhưng còn một dịp được sống tôi vẫn muốn níu giữ", Hùng nói rồi nhìn ra ngoài ô cửa sổ, ánh mắt đầy sự nhớ tiếc.

Mỗi tháng một lần, Hùng được gặp cha, mẹ. Lúc nào cũng vậy, Hùng luôn giữ tâm lý thật bình tĩnh, cổ vũ mẹ và bố nối sống nuôi em trai Hùng khôn lớn thành người. Trong trại tạm giam Công an tỉnh Yên Bái, Hùng một mình gặm nhấm nỗi đau, sự giày vò, day dứt, còn ở bên ngoài cha, mẹ Hùng cũng đã và đang sống trong tâm trạng khắc khoải, sự tủi và cả những tia hy vọng, dẫu là mỏng manh.

No comments:

Post a Comment